2009 Reunion

2009 Reunion Events

 

Labor-day Weekend, Saturday       Welcoming Party

in Seattle WA. Sept 05, 2009

Sáng nay ra phố gội đầu
Giọt mưa sợi tóc ôm nhau khóc òa

Sau hơn hai giờ bay từ Ontario, Los Angeles đến tiểu bang Washington, vợ chồng chúng tôi đã bay qua bao nhiêu đám mây, qua bao cánh rừng, rặng núi, sông sâu, biển rộng, những nóc nhà, để rồi… rơi ngay vào một vũng nước mưa, thành phố Sleepless in Seattle. Lúc nào ông trời Seattle cũng mưa được. Không mưa sáng thì mưa chiều, không mưa chiều thì mưa tối. Tôi nhớ có hôm trước khi đi ngủ, bầu trời đêm cao thăm thẳm, trong veo, không một gợn mây, thế mà nửa đêm thức dậy nghe như có tiếng ai gõ nhẹ trên mái gỗ, lắng nghe một lúc mới biết là trời bắt đầu mưa. Nếu ai sinh ra ở Việt Nam, một nước thuộc miền nhiệt đới và lớn lên giữa miền Nam mưa nắng hai mùa, chắc vẫn chưa quên giữa những cơn mưa bất chợt ập xuống mùa hạ chói chang, một mùa mưa kéo dài khoảng sáu tháng. Với riêng tôi, mưa trở thành một người bạn thiết, một nổi thân quen vì tôi rất yêu mưa và có những kỷ niệm ướt sũng nước mưa, chẳng làm sao lau khô được, nên mưa trở thàng một nhắc nhở hiện tại.Tiếng mưa rơi Sa Đéc không giống tiếng mưa Seattle. Mưa Sa Đéc đập ầm ầm thảng thốt trên mái nhà, nhất là những mái nhà tôn. Ban đêm mưa đánh thức giấc ngủ của ta, lôi ta ra khỏi những cơn mộng hay thức ta dậy để tiếp tục yêu thương, hờn giận, hoặc để hoàn tất những công việc của ngày qua chưa làm hết. Ban ngày, đôi khi mưa như một ân sủng của trời trút xuống, gột rửa bao bực nhọc, làm mới lại và xóa hộ những điều không muốn giữ. Tôi cũng nhận thấy mưa ở Seattle làm cho những dẫy núi bao bọc chung quanh thành phố trông tinh khiết và cao cả hơn lên. Thầm cám ơn gia đình anh Trương Tuấn Tài đã bỏ một ngày đưa vợ chồng tôi đến thăm thác nước Snoqualmie Falls.

 

Chao ôi! Cảnh vật hai bên đường sao mà đẹp thế! Xa xa, những đám mây trắng rất mỏng uốn éo chung quanh ba từng núi xanh. Trên thì bầu trời lồng lộng, dưới thì bát ngát cây tùng, cây bách giữ mãi một màu xanh thẫm, chạm tay lên lá, lá mịn màng, trong sạch như thiếu nữ mới lớn, mưa làm nước hồ thăm thẳm mềm mại như giải lụa. Tiếng chim hỏt trong mưa thánh thót hơn và hình như sống ở nơi có nhiều mưa, con người điềm đạm, bao dung, giản dị và nhã nhặn với nhau hơn.Đến thăm đất Seattle lần đầu tiên, tôi mang về thật nhiều ấn tượng đẹp. Cái đẹp của những buổi sáng mưa phùn gió bấc nhưng đôi khi nặng hạt. Nghe tiếng mưa rơi trên hàng cây xanh mướt, nhìn những chùm lá sạch sẽ, sự rung động êm ả thanh bình bên cạnh những ân cần, lòng thiện cảm đón tiếp nồng hậu bạn bè đã dành cho khiến tôi từ lúc chia tay mang theo cái cảm giác rưng rưng, buồn buồn đó ở lại trong lòng cả mấy hôm nay. Chưa bao giờ tôi thấy khó xử và thấm thía với hai câu ca dao này: Nữa về nữa muốn ở đây. Vế nhà nhớ bạn, ở đây nhớ nhà. Hồi tưởng lại cái không khí thật vui nhộn đêm đầu tiên của đám bạn quen nhau từ thuở nhỏ tại tư gia vợ chồng anh Chang Thien, bạn bè người cười, người nói huyên thuyên ồn ào như cái chợ nhỏ nhưng rất thân tình, tự nhiên, thoải mái và đầy ấp mối giao tình. Giờ đây, khi ngồi viết những dòng chữ này, nhiều lúc tôi lặng người ngồi yên, còn nghe văng vẳng bên tai giọng cười bằng hữu và thầm cảm ơn tất cả các bạn xa gần đã dành cho mọi cảm tình thân ái. Vợ chồng anh Trương Tuấn Tài, anh Trương Chí Thành, anh Chang thien đã phải nghỉ việc mấy hôm để tiếp đón, lo từng bữa ăn chu toàn làm tôi đôi lúc vô cùng áy náy. Tôi mường tượng một ngày nào đó sẽ quay trở lại Seattle để đi cho bằng được sang tận Victoria garden và Vancouver.Thân chúc các bạn xa gần một cuối tuần bình yêu, an nhàn và thật nhiều hạnh phúc bên cạnh người thân cùng gia đình.

Lâm Huy