QMS Strategies

Reunion idea


The original idea of having reunion from…

Help Poor People


Together, we believe at least we could help the poor people in Sa Dec, Vietnam (our home town) have food on the table for each New Year Holiday, having warm clothes to wear when it’s cold and learning Chinese if they wish etc….

QMS History


The Story about Quang Minh School was found.

What else

What Else We Have Done

Reunion Events

Over 25 years since we left our home town, We had many Gathering party and Grand Reunion events since 2006 that have recorded here.

Charity Works

Helping the poor  in our home town is part of our goal.

“We only have what we give.”
― Isabel Allende

Join Us

FIND OUT WHAT WE’RE ALL ABOUT

Take some time and meet our Committee

.... or maybe see what Alumni says some Facts about us

QMS Team

See What Alumni Say
Grand Reunion
3
Small Gathering
12
Charity Events
11
Years of Website
14

What are our alumni say….

Committee members, classmates, and friends:

I would like to extend my thanks to everyone for being @ StarBall Dancing Studio – Orange County August 6, 2007. To our parents, to all friends who had set out time from their hectic daily life schedule, and didn’t mind flying or driving long hours to meet QMS Alumni after almost 30 years apart. To all non-committee members who had put in valuable time, energy to help, and supported the event. To all committee members for putting in their heart and soul, and contributing a tremendous amount of effort to this grand reunion to ensure that every one of us had an opportunity to see our long lost friends. I also want to thank my Mom for giving us the idea of reunion. To my better half and all the other committee members’ spouses for their support during the organizing time for the past 10 months.

God makes the pre-destination, we make the opportunity. Without everyone’s support to make this event happen, we would not have been able to sit together under one roof once again. This was our first arrangement for this event without any prior experience. Please forgive the QMS Committee for any dissatisfaction, or if we didn’t meet your expectations. I hope this event will be added to your pleasant memories, and one more new chapter added in your book of life.

Last but not least, I sincerely wish every one of you continued success on the journey of life.

Again, thank you very much!

張 芬 芳

Chang Fen Fang

Michelle Truong / 張 芬 芳
Các bạn thân mến!
Ngày họp mặt lần đầu tiên tại miền Nam Cali đã tổ chức thành công mỹ mãn do sự ủng hộ cũa đa số các bạn đến tham dự. Chúng tôi cũng không quên cám ơn một số bạn (Mạnh Thường Quân) rất nhiệt tình và đã không ngừng đứng phía sau Ban Tổ Chức ủng hộ tinh thần lẫn tài chính. Nếu có gì thiếu sót, xin các bạn mở rộng lòng khoan dung mà tha thứ cho chúng tôi.
 Tôi,  xin thay mặt ban tổ chức thành thật cảm tạ tất cả các bạn đã bỏ thời giờ quí báu và không ngại đường xá xa xôi mang cùng gia đình đến chung vui với chúng tôi.

 Để hưởng ứng sự yêu cầu của số bạn, tôi không ngần ngại cố gắng viết xong trang mạng của ngày họp mặt, và ghi lại những hình ảnh  của ngày đại hội. Mong rằng những hình ảnh này sẽ được chia xẻ cùng các bạn ở xa hay gần mà không đến dự được trong ngày hôm ấy, và sẽ là một ký ức thân thương trong tương lai.  Vì đây là lần đầu tiên Cựu Học Sinh Quang Minh Học Đường đoàn tựu sau hơn 30 năm trời xa cách.Xin thân chúc tất cả các bạn được nhiều hạnh phúc trong gia đình, dồi dào sức khỏe, mọi việc thuận lợi.

Chân thành cảm tạ,
 Trịnh Chí Tường ( Thomas ).
 Tái bút:  Hy vọng gặp lại trong một ngày gần đây vào buổi họp mặt lần tới 5 – 10 năm nữa…hehehe…
Trịnh Chí Tường / 程 志 祥

Các bạn mến,

FF rất vui khi thấy sự liên lạc, sự chấp nối của nhóm bạn QMS qua điện tín được hoạt động thiết thực lại.  Khi nhóm QMS im lặng FF lo tình bạn QMS sẽ bị phai nhạt vì mình không liên lạc với nhau (as we always hear:  out of sight, out of mind), nhưng nếu mình còn được gặp nhau trên mạng là còn niềm tin.  Tiền bạc mua không được tình cảm nên khi được lên email list đối với FF là một vinh hạnh vì đó là một mảnh tình cảm bạn bè dành cho mình.

FF đặc biệt cám ơn ngòi bút, nhà văn của QMS – Lâm Huy đã tái xuất giang hồ, không còn ẩn dật ở núi Hoàng Sơn :-).  FF đã yêu cầu anh Lâm Huy viết bài vài lần khi mạng lưới QMS ra đời, hầu mong mạng lưới QMS được sống động, nhưng anh Lâm Huy đã đành lòng vất bỏ sự yêu cầu của FF cho đến ngày nay 🙂 .  Cám ơn Lâm Huy, Bích Hà, và các bạn khác đả bỏ thời gian để cho tụi này có dịp đọc những bài văn, bài thơ tuyệt diệu, tha thiết, chân tình tặng bạn bè bấy lâu nay.  FF rất cám ơn Lâm Huy đã mở rộng cánh tay tình bạn để chào đón các bạn ở QMS July 4th này ở căn nhà yêu qui của anh vì A Chia nhà ta lúc nào cũng bị nhức đầu mỗi khi tìm chổ họp mặt. FF nghĩ chúng ta không chỉ gặp mặt trên mạng, mà lâu lâu gặp mặt cụng ly để “hấp nóng” tình bạn là một điều cần thiết, và cũng giúp mình quên đi áp lực về tình thần và thể xác cùa cuộc sống hàng ngày (không biết có ai cảm thấy vậy không nhưng lý thuyết này có hiệu quả với FF, nhưng mỗi khi trên đường về thì nổi lo lắng lại tràn ngập trong đầu 🙁 🙁 ).

Sằn đây FF xin mạo muội trả lời câu hỏi của Lâm Huy.

không thuốc mà say (đố ai biết được ý nghĩa của câu này)

không thuốc mà say = không rượu mà say

For example:  When a man first meets a beautiful girl and madly falls in love with her –> He feels “không rượu mà say

Chúc các bạn 1 ngày July 4th gặp mặt vui vẻ.

F.Fang


Dear all,

Quang Minh School – this place has held the unforgettable memories which will be everlasting for the rest of my life.  All those familiar faces of QM schoolmates are also never fading in my heart.

I don’t know how to express myself well enough, and thanks to all L.A. friends that contributed time & money to arrange such a wonderful event in gathering all former schoolmates together.  Lots of laughter was wished to never end, but cherished moments don’t last long, we all must say good bye and drift back to reality. The 2006 Christmas Eve gathering will be added as a new chapter of my life.

My sincere thanks to each & every one of L.A friends, such as Kevin Lam, Stanley Lee, Kenneth Lee, Hung Luu, the Lieu family (Richard, Karen, Christine, and Nicole), etc…   Especially, I want to send my special thanks to Thomas Trinh & his wonderful behalf – Jennifer Trinh had made the event a pleasant one.

And again, thank you every one.  Best wishes to all of you & continue to succeed in the game of life.

Sincerely,

Michelle & Brian

(張 芬 芳Chang Fen Fang’s family)

 

 

Trương An Phương / 張 芬 芳

TT, Johnny, FF and Monica,

Ê, Các bạn dành nói hết rồi, tuôi nói gì đây?

Actually, I have so much to talk about each of you or things you did last week, but I am not going to.  It is not possible to describe something that is too perfect.   

For the past 5 years, I had rarely encountered  any memorable experience until joining you guys at the party last Christmas in OC.  Your scarify, generosity, effort, enthusiasm, caring and offering have excited not only me, my daughter, those currently driving and those coming tomorrow, but yet successfully motivated the undecided to join at the last minutes.  Very good job guys.

I know I will email you the following line first thing next Tuesday.  So I do it now.

” What a pleasant memory you have given us the past weekend.  I was very happy seeing my daughter enjoying every moment she spent with you and your family  members.  I loved seeing her smile as much seeing yours.  We really had a great time.  Thank you “.

Min/Mao Kỳ Minh

Mao Kỳ Minh / 毛 其 明

Hello all,

Trước hết cho Gia đình của Bích Hà & Vĩnh Thọ gởi lời cám ơn đến tất cả nhóm bạn hữu tại L.A. đã nhiệt tình tiếp đón tụi nầy với một tình cảm thật khó mà quên được.

Sinh ra và lớn lên trong một hoàn cảnh phải xa xứ.. Trãi qua rất nhiều khó khăn về cuộc sống lẫn tinh thần.. những cực nhọc của bước đầu..sẽ không bao giờ quên trong chúng ta.

Thật sự ra mình nên vui hay buồn? Vui cũng có mà buồn thì không thể nào tránh khỏi rồi phải không?

Qua sự cố gắng không ngừng một số bạn đã thành công trên mọi phương diện.. Đây là một niềm tự hào cho người dân Sa Đéc đáng để hảnh diện.

Những tưởng bạn bè sau 30 năm xa cách sẽ không gặp lại nhau.. nhưng quả thật ngoài sức tưởng tượng tụi mình cũng có cơ hội trùng phùng.. Những tiếng cười giòn tan nghe sao vui quá! Biết bao nhiêu mẫu chuyện kể hoài không hết các bạn có biết không??

Về đến nhà Bích Hà thức đến 2 giờ khuya để in lại cuốn phim đã quay buổi họp mặt của nhóm bạn vào đêm Giáng Sinh..Tuy rất mệt vì đi cả ngày đường, trời bên ngoài thì mưa rơi tí tách..Nhưng khi xem xong cuốn phim thấy được sự nhiệt tình thật hiếm có nầy.. một nổi vui khó tả.. và lòng chợt thấy ấm lại mặc dù bên ngoài trời đang mưa.

Đây là những lời tâm sự thật lòng của Bích Hà muốn chia xẻ cùng các bạn. Sau cùng xin chúc nhóm bạn tụi mình luôn có được nhiều điều may mắn trong công việc, hạnh phúc trong đời sống. Bích Hà cảm thấy rất vui vì các bạn đã đem lại niềm tự hào cho nhóm học sinh trường Quang Minh thân yêu ngày nào..phải không các bạn??

Hẹn gặp lại nhé!

Người bạn học chung trường,

Ha Tran & Quach Tho

Trần Bích Hà / 陳 碧 霞

Dear Quang Minh Alumni,

Twenty eight years has passed by like a blink of an eye.  Our beloved Quang Minh School where our parents, aunties, uncles, older and younger siblings once attended had closed its door in 1978.  Shortly after, many Chinese families ventured out to the sea, followed by the second wave of departure which involved even more families who were fortunate enough to have legally obtained permission to leave and join their families through the Orderly ID PictureDeparture Program (ODP).  Most of us hurriedly left the country without having an opportunity to say goodbye to our fellow schoolmates or classmates.  Coming to another country, we strived hard to start our life all over and to assimilate into the society; thus, our sweet childhood memories seemed to have been forgotten as we all faced this facet of tremendous change of our life.

Ever since the idea of the reunion was brought up, it felt like I was like going through a past time regression where all my childhood memories came back at once.  I can still vividly recall the time when all of us dressed in white and blue uniform, marched in rows and paraded on the main road of Sadec every day after school; the older students led the parade.  I can also fondly remember the basketball games, the many activities our school hosted during the moon festival or in celebration of the Chinese New Year.  The twice a day daily walk to Quang Minh School as well as the passing of the Cầu Cái Sơn signaling the half-way distance to school.  I remember at certain time of the year, the ground of the off-ramp of Cầu Cái Sơn was filled with “trái sao” star seed that has a round bottom with two wings on top and was in brown color.  When we threw them up in the air, the two wings fly like “chong chóng.”  In May, the blooming of “Hoa Phuong Do” signaled the coming of the summer time.  I used to dry the leaves of “Hoa Phượng” and made them into the shape of butterflies and used them as bookmarks.  More silly than most was our common belief that drying out “Lá Thuộc Bài” and putting them in the middle of our book would enable us to remember the lesson faster and longer.

Together with these beautiful and innocent memories, I also remember the time when Teacher Chang (Mrs. Truong) hit the palm of my hand when my fingernail was too long or when it was filled with dust.  A handwritten note was often sent home because the length of my hair was too long, thus violated the shorter than shoulder length policy.  When I failed to turn in my homework when it was due, I was reprimanded by kneeling on the skin of a jackfruit.  I remember when Teacher Liu (Mr. Lưu Anh Tuấn) was my second grade teacher; he pioneered the special seating arrangement where a boy would share a desk with a girl because he believed that when two girls sit together, they would chit chat non-stop.

My memory of the last few dates of Quang Minh School was at the end of my third grade.  The news arrived that we were to transfer to a Vietnamese school to further our study in Vietnamese.  This news didn’t seem to trouble me at all since I was horrible in Chinese anyway.  I wasn’t particularly impressed with writing Chinese characters and hated writing Chinese calligraphy.  I didn’t seem to miss the spanking on my palm or the kneeling over jackfruit skin.  In fact, I was in a pretty good mood as I recall.  But what occurred to be most bizarre to me was when I saw the older students sitting in their classrooms on the second floor, they didn’t seem to be very happy.  They were ultra quiet in the class as my classmates and I were busy taking a few black and white pictures by the second floor balcony before the school closed its door forever.MQ1

When I saw the pictures of the school administrators (Ông Ban) sitting outside of Quang Minh School at the grand opening ceremony in 1969, I thought about that picture for a few days.  This picture shows me that the existence of Quang Minh School means more than just a site of an educational institution; rather, its presence signals the desire, dedication, and the concept of unity of the first generation of the Chinese community in our old hometown.  They all had a common vision when they built that school:  They wanted to ensure that the younger generation of all Chinese born Vietnamese (all of us) would have an opportunity to learn how to read and write Chinese, to keep up the Chinese customs and traditions, and to forever remind ourselves of our Chinese roots even though we were born and raised in another country, Viet Nam.

The sweet childhood memories of Quang Minh are going to stay with me forever because this is the place where I learned the first lesson of life, the place where I was taught the basic difference between good and bad, and learned how to differentiate right from wrong.  Although I was only lucky enough to have attended Quang Minh School for four years, that experience will never be erased from my memory because I am proud of my roots, and no matter where I am, I will never forget my school or my hometown.  And to all of you, my friends, we will forever be fellow schoolmates, and I am thankful for your friendship.  I am certain that many of you had shared similar, if not even better and longer, experiences than mine at Quang Minh School.  So, with all of us, hand in hand, sharing one common goal, together we will keep the torch of the reunion forever alive!!

Best,

 

Monica Quach

aka Quach Tuyết Kiều/郭雪嬌

Monica Quach / 郭雪嬌

Hi Thomas,

  It is very nice of you to send me the Alumni’s list.  I was so touched when I saw the Quang minh website.  you guys must spend a lot of time and efforts in order to establish this.  this is a very precious idea to create something like this so that everyone can meet once again. 

 I, still am until today and thinking of what I have had some 30 years ago, teachers, schoolmates, friends and all kinds of activities.  It was the golden time of my life.  I really hope to see everyone there this reunion and I also hope that it can be happening every year on.  Sounds like I am asking too much, Am I? 

Anyway, just a few word to say thank you to you for including me on the list, I will try my best to be at this Summer Reunion, since Lily, she is really wanted to come.   Ok, will keep in touch.  Once again, thank you to all of you, who spend all their valuable time to set up  this Quang minh Website.

I am grateful for what you all had done to get everything going so far,  you all have
done a wonderful job to keep “Reunion” idea go on.

Cathey
( Cao Ngoc Ha/高玉荷)

Cao Ngoc Ha / 高玉荷

Xin chào tất cả các bạn!

       Tôi là HUỲNH ÁI CHâU(黃 愛 珠), hiện giờ ở tại THỤY ĐIỂN(SWEDEN). Các bạn còn nhớ tôi không? Nhận được List của bạn PHẤN PHƯƠNG gởi đến, tôi thật là mừng.Vì đã hai mươi mấy năm nay chúng mình không có tin tức và liên lạc gì với nhau. Hy vọng nhờ dịp này chúng ta lại có cơ hội chia xẽ  nhũng chuyện vui hay buồn với nhau nơi đất khách xa xôi. vài hàng thăm các bạn, nếu bạn nào muốn liên lạc với tôi thì xin lập tức trã lời, xin đùng do dự gì cả. Tôi rất lấy làm hân hạnh nhận được thơ của các bạn!

Bạn học củ cùng lớp ngày xưa.

ÁI CHâU

HUỲNH ÁI CHâU / 黃 愛 珠

此次舉行越南沙瀝光明學校校友第一屆重聚聯歡大會﹑承蒙 台端踴躍參加光臨指導﹑鼎力支持﹑熱心教育﹑致萬分感謝﹗

在工作大會期間﹑又淂大會校友們同心協力下圓滿順利﹑

image002

此謝﹕

李耀華先生&夫人台照      郭崇質先生&夫人台照

張晉興夫人台照           郭木鈿夫人台照

粱富強先生&夫人台照      陳漢先生&夫人台照

李玉雲女士台照           黃裕佳先生&夫人台照

陳明先生台照             陳業先生&夫人台照

 

旅居美國沙瀝光明學校校友聯歡大會啟

二零零七年八月十八日

Senior / 銘謝
Click to Read more...

WANT TO KNOW MORE ABOUT QMS? CURIOUS WHAT WHAT ELSE WE DO?

About Us

The Quang Minh School Alumni Committee (QMSAC) was gathered some time on September 2006 and formed by a small group of enthusiastic former Chinese students who were born and raised in Sadec and had attended Quang Minh Chinese School in the mid 60’s to the late- 70’s. We dedicate our time and effort to gather as much information as we can about our former schoolmates to keep the thought of reuniting alive. Our hope was to join all of our old school friends, to rekindle our friendship and share past, fond memories of Quang Minh Chinese School. Yet, the most important motivation behind these reunions are to find out who is doing what now, who is marrying who, those who are just getting old, or simply staying single. Therefore, an official website http://www.quangminhsadec.org (For stay connected) was born on December 26, 2006 right after two days of the first QMS gathering day at Little Saigon Radio conference room in Fountain Valley, California.

Connect to our Home Town

Latest News

Happy 2022 Earth Day-an ancient envelope found from the earth day

From Michelle Truong Amazing that my dad has a blank envelope from QMS. From Vincent Chan Wow,  Michelle Truong’s Dad should […]

蘇彰詩老師/Sitto Su- 書畫意境 梅花現冰清玉潔中華民族個性

Post Shared from ntdtv.com 【新唐人北京時間2019年12月19日訊】繪畫可以陶冶情操,給人帶來寧靜,山水畫的優美可以讓人感受到深遠的意境, 花鳥畫的精湛給人們帶來喜悅的心情,來看一下繪畫老師談他的作品。 畫展老師蘇彰詩從小就喜歡畫畫,10歲就跟着畫家和書法家學習。到了美國之後,在科羅拉多居住了近30年,他還曾經爲了小兒痲痹疫苗中心捐款而舉辦了畫展。 畫展老師蘇彰詩:「第二次第三次畫展的時候,我是爲了小兒痲痹疫苗中心捐款,連續二年,6年前和7年前,就開了很近的二次畫展。」 他畫的山水畫,表現了遠離塵囂和熱鬧、隱居在山上的隱士,獨居時淡泊寧靜的意境。 畫展老師蘇彰詩:「我畫山水畫是有水有山,山水的水勢跟水面和山的意境都要表現出來,就是鄉村有山水的地方有一些隱士,在那邊隱居,就是介紹一些在山上隱居的隱士的意境。」 他住在科羅拉多的時候,在他房子後面的樹林中,經常會有很多松鼠,於是他通過觀察松鼠的表情創作了一幅「松鼠」畫作。 畫展老師蘇彰詩:「看見很多的松鼠,我想象就用松樹跟松鼠來作畫,每天看看牠們跑的表情跟牠的動態,然後意想出來做的。」 他也喜歡畫花鳥,尤其喜歡畫梅花,因爲梅花象徵著品行高洁的隐士、不惧严寒冰清玉潔的君子性格。 畫展老師蘇彰詩:「我很喜歡畫梅花,梅花代表臺灣的國花,梅花耐寒性格很堅硬的一種花,也代表我們中華民族的個性,所以我喜歡畫梅花。」 近日,他在洛杉磯華僑文教中心舉辦了第四次畫展,有40多副作品展出。 新唐人記者楊陽洛杉磯採訪報導

Sad news – Passing of Mr. Quan Tran 陳忠均先生- The former Dủ Phát store in Sa Dec

Dear QMS friends, I am very sad to send out this email to let all of you know that Katrina […]

See All Our News

WE LOVE WHAT WE DO. NEED INSPIRATION? CHECK OUT WHAT OUR ALUMNI ARE SAYING